MÈO VÀ RẮN GIAO PHỐI

Tôi ra trường, khôngđược dạy gần nhà. Thôithì, đi cho biết đó biết đây. Cha mẹ không nói gì nhưng trong lòng buồnrười rượi. Riêng nội ủ rũ, đăm chiêu. Đôimắt nội đã trũng sâu, giờ như hốđen thăm thẳm. Hai gò má vếtnhăn chi chít, giờ như giao thông hào hun hút. Trước lúc lên đường dấn thân làmcuộc “Cách mạng” hừng hực tuổi đôimươi nơi núi rừng xa vắng, nội xáchđưa tôi một chiếc lồng xinh xắn. Tronglồng không phải chim hay gà mà là một chú mèo vàng. Tôingỡ ngàng, nội bảo:“Con Linh Miêu đấy”. Thấy tôi hữnghờ, nội thả nỗi buồn xa lắc. Thương nội, không mang đi sao đành.Mang theo thì lỉnh kỉnh như dântị nạn. Tôi chần chừ, do dự.Nội cười rạng rỡ: Mẹ của nó là nàngtam thể đẹp tuyệt. Chẳng biết có phảido sắc nước hương trời không mà chàng rắnrồng quấn lấy. Người tabảo rắn rồng giao phối với mèo sẽ sinh ralinh miêu. Cháu chịu khó mang theo,nơi rừng núi chuột bọ nhiều, nó không phụcông ơn người nuôi dưỡng, nâng niu, chăm sóc.

Bạn đang xem: Mèo và rắn giao phối

Bạn đang xem: Mèo giao phối với rắn

 Tôi tự an ủi, thôi thì có thêm bạn đồng hànhthêm niềm vui, bớt nỗi buồn, nỗi nhớ nhung.Tôi cảm ơn nội và đón nhận chàngLinh Miêu như đón nhận kỉ vật. Tôi nâng niu,chăm sóc Linh Miêu rất chu đảo. Đến bữa ăn, tôi phải nhai cơm, dùít ỏi tôi vẫn luôn dành phần cá cho nó. Miếng cơm bằng miếng cá, chàng Linh Miêungày một phổng phao. Bộ lông vàngóng mượt như nhung. Chiếcmũi đỏ xinh xắn làm nổi bật khuôn mặttròn trịa tươi tắn. Đôi mắt tròn xoemàu ngọc bích như viên bi nước, thêm những sợiria trắng hơn cước, trôngthật oai vệ, như chú hổ con.

 Xa nhà, mọi tình thương yêu tôi đều dànhcho Lỉnh Miêu. Nó luôn quấn quít tôi coibộ không chịu rời nửa bước. Tôi lênlớp, nó theo nằm trên tảng đábên cửa sổ. Nó thường lim dim nhưmột triết gia trầm tư suy nghĩ. Lúc thìnằm duỗi thẳng chân tay,sưởi ấm chút nắng tàn đông. Đôi khi ngồithu mình, tai dựng đứng, mắtmở to miệng bình thản nghe tôi giảng mớingộ chứ. Ban đêm tôi và Hoa ngủ cùng giường,Linh Miêu thường trèo lên ngực tôi mới chịunằm yên. Tôi bắt nằm dưới chân,nó thường cựa quậy. Nhữnglúc tôi ngồi soạn bài, nó nhè nhẹ trèo vào lòng rồinằm yên lúc nào tôi không biết nữa. ThươngLinh Miêu đến độ, tôi vẫn để yên.Nghe đâu ngày xưa nhà tiên tri vĩ đại Mohamet đãthương yêu con mèo Muezza của mình đến mức conmèo ngủ trên tay áo rộng, ông ngồi dậy không muốnlàm mất giấc ngủ của con vật yêu mến, nênông đã tự cắt tay áo trong bộ y phụcđắt tiền của mình.

Một hôm, Linh Miêu cuộntròn, thiêm thiếp trong lòng tôi. Một con chuột trênnóc nhà “chít, chít...”, Linh Miêu phóng lên bàn, nhìntrừng trừng lên nơi phát ra tiếng kêu. Nó dùng phép thôi miên. Chú chuộtsợ rơi xuống đất. Từ đấy phòng ởcủa chúng tôi chẳng còn tiếng chí cha, chí chít củalũ chuột nữa.

Miền núi sao mà dễmưa đến vậy? Mùa mưa thì daidẳng chẳng nói làm gì. Những ngàynắng, một đám mây chiều màu xám đụclững lờ bay ngang qua cũng mưa trắng trời,bàng bạc núi. Một trận thôi,đường lầy lội. Cótiền nhiều khi cũng chẳng biết làm sao đichợ mua thức ăn.

Ăn cơmvới muối hoài nghe đắng chát cõi lòng dùkhông làm giảm đi lòng yêu nghề mến trẻ. Chỉ tội nghiệp Linh Miêu ăn cơmnhạt, nhai nhỏ nhẻ thật đáng thương.Một ngày nọ, mưa đã dứtnhưng nước sông còn chảy xiết. Tan trườngtôi phải cõng hai đứa học trò qua sông, về nhà nhánhem tối. Hoa đã dọn cơm chờsẵn. Ngoài đĩa rau luộc đãnhuốm màu xanh thẫm còn có đĩa cá. Hai con cá niêng,nằm nghiêng lấp lánh vảy bạc. Tôi ngạc nhiên, Hoacười mà nháy mắt với Linh Miêu, đố tôi: “Cá ởđâu ra?”. Tôi không tài nàođoán nổi. Đành nói như thầy bói phánhết trật: “Cá ở dưới sông”.

- Công của Linh Miêu đấy - Hoa nói nghiêmtúc, không đùa nữa.

Tôi ôm Linh Miêu vào lòng, vuốt ve: “Linh Miêutài giỏi quá!”. Hai cáiđầu cá tất nhiên Linh Miêu xứng đáng được thưởng rồi. Từ đó, LinhMiêu rất siêng năng xuốngsuối bắt cá về cải thiện bữa ăn.

Tôi ở nhà, Linh Miêu đâuchịu đi xa. Thế là ban đêm, tôi mang hai cây cọc ra đóng giữađồng, mắc võng, quấn chăn, tha hồ “Ăn gió, uống sương”. Linh Miêu rasức vẫy vùng, tả xung hữu đột, thỏachí nam nhi. Một đêm Linh Miêu lậpchiến công diệt bốn năm trăm tên giặc chuột.Do chuột quá nhiều, Linh Miêu chỉ cắn chếtrồi bỏ. Sáng ra mới nhâm nhi,tự thưởng cho mình vài anh chuột béo. Linh Miêuđược lũ nhỏ ghiềnphim chưởng phong là “sát thủ đại hiệp”.Tiếng lành đồn xa, thế là tôi và Linh Miêu phảigiúp bà con diệt chuột từ cánh đồng này sang cánhđồng khác mà không thể về quê ăn tết.

Xem thêm: Diskstation Manager ( Dsm Là Gì ? Nghĩa Của Từ Dsm Định Nghĩa, Ví Dụ, Giải Thích

Tôi buồn riêng chút ít mà mọingười vui chung lớn lao, tôithấy hạnh phúc lắm rồi. Xúcđộng dâng tràn khi tôi và Linh Miêu được đàiTruyền hình tỉnh làm phóng sự “Dũng sĩ diệtchuột” hẳn hoi. Niềm vui lớn gấp bộikhi nội đang ốm, gắng gượng dậy xemphóng sự trên ti vi. Nộicười móm mém và khỏe hẳn ra. Chatôi điện thoại báo tin mừng. Tôivui sướng đến tột cùng cảm giác.

Hậu quả củanạn chuốt hoành hành, gióng hồi chuông báo động.Thế là nhà nhà nuôi mèo, ngườingười nuôi mèo. Những đêm trăng sángvằng vặc. Sáng đến rỡ ràng, gió núi bao la vivút, đàn Mèo tỏ tình. Ngôn ngữ của Mèo biểulộ tình cảm qua cử chỉ, con người còn cóthể hiểu được. Chẳng hiểulời tỏ tình của chúng sao mà ai oán, thảm thiếtđến thế. Âm thanh từ xa vọnglại cứ như tiếng trẻ con khóc. Tôi đùavới Hoa “Tội nghiệp, lũ Mèo đực tỏ tình bằng thứ tình yêunăn nỉ, van xin!”. Tôi vuốtđầu Linh Miêu: “Sao không đi kiếm bạn tình cho vui.Đừng lọc lừa kén chọn.Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa đó nghen cưng?”. Nghe thế nó rúc đầuvào lòng tôi, cong đuôi vevẩy như bằng lòng với hiện tại.

Ngoài kia, lũ mèotỏ tình mà như than, như khóc não nùng quá. Tôikhông tài nào ngủ được bèn rủ Hoa đi ra sânngắm trăng. Linh Miêu đitheo, nghe tiếng gọi bạn tìnhở chỗ nào, nó trừng mắt về phía đó, lũmèo khiếp vía, bỏ chạy tán loạn. Hoa ôm nó vào lòng: “Tộinghiệp, Linh Miêu chưa biết yêu”. Tôi cười,bảo: “Linh Miêu muốn yêu phải nhắm mắt lại.Lũ mèo cái nhìn ánh mắt thôi miên là bỏchạy rồi, còn đâu nóichuyện tình yêu”. Hoa cười khùngkhục: “Nhắm mắt làm saothấy đường mà yêu. Không khéo hóa ratình yêu mù quáng”. Linh Miêu meo, meo... rachiều đồng ý.

Ngày hai buổi đếntrường, yêu thương học trò qua từng lờigiảng. Bất chợt nhìn phía cuốirừng, từng khóm mai vàng khoe sắc. Mùaxuân sắp về. Ngày ra đi Linh Miêu là nhóc mèo con bétí, bây giờ trở về là anh thanh niên tuấn tú khôi ngô.Bà con thăm hỏi mừng vui. Ai cũngmuốn vuốt ve Linh Miêu nhưng nó không cho. Chỉ có nội mân mê là nó nằm yên nhưngtỏ ra không thân thiện. Thấy thế, Thảoở gần nhà thường hay qua lại cũng muốnvuốt bộ lông vàng óng mượt nhưng Linh Miêutrừng mắt, Thảo phải rụt tay.Cứ thế, ngày ngày Thảo thườngqua tâm tình. Nhiều khi Thảo hỏichuyện đâu đâu, tôi cười trừ mà không trảlời được.

Một hôm Thảo đếnđứng bên tôi, đôi má ửng hồng, e thẹn mãimới thốt nên lời:

-Anh Thủy, cho em mượn cái bậtlửa ga.

-Vô bàn lấy giùm, anh đang bận -giọng tôi hờ hững.

Thảo lừng khừngrồi ngập ngừng bước đi rón rén. LinhMiêu đi theo. Chẳng biết thếnào trong đó, tôi nghe Thảo thét lên: “Ôi...”.Tôi chạy vào. Bàn tayThảo chảy máu do bị Linh Miêu cắn. Tôivụng về sơ cứu cho em. Lần đầutôi nhận ra ngón tay búp măng của emđẹp quá. Bàn tay nõn nà, mềmmại. Tôi như vụng dại, nắm lấy bàn tay em thật lâu. Em nhìn tôi trìumến. Đôi mắt đen lay lay,long lanh bỗng ươn ướt. Tưởng em khóc,tôi xốn xang:

- Em đau lắmà?

- Không mà, tại em… xúc động!

Em gục đầu vào lòng tôi thủthỉ: “Biết đâu trong sự bất hạnh cóchứa mầm hạnh phúc phải không anh?”.Tôi không trả lời em, chỉ mỉm cười. Nụ cười đồng ý. Hình như Linh Miêunhận ra mình có lỗi. Nó cọ đầu vào bàn tay Thảo, đôi mắt long lanh, dịuhiền đến lạ.Nó nhìn vào xa xăm...